000 Vừa mở mắt ra tôi đã thấy thắc mắc khi nhận ra cảnh vật xung quanh đã thay đổi. 001 Dù đã xoay sở để ngủ được trên một tấm chăn, tôi vẫn không quen nằm ngủ thế này. 002 Khi thử vươn người ra tôi thấy toàn thân mỏi nhừ. 003 Lise vẫn đang ngủ ngon lành trên chiếc giường của tôi. 004 [Lise] 005 "... Khò... khò..." 006 Gương mặt cô bé thật thanh thản, như thể những chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra vậy. 007 Nhưng hiện thực lại chẳng hề dễ chịu đến vậy. 008 Và một phần trách nhiệm thuộc về tôi. 009 Lớp băng bó cuốn quanh cổ cô bé lộ rõ ra. Mỗi khi nhìn vào đó, trong tôi lại tràn ngập một cảm giác tội lỗi khôn tả. 010 [Chris] 011 "... Li..." 012 Tôi muốn gọi cô bé, nhưng lại thu về những lời của mình. 013 Hiện giờ cô bé cần được ngủ. 014 Có vẻ gần như toàn bộ những gì cô bé làm từ ngày hôm qua là ngủ, nhưng thế cũng chẳng sao cả. 015 Đến nước này thì tôi không thể để cho Lise tới học viện được nữa. 016 Tôi nghe nói rằng Grave đã có đóng góp đáng kể về tiền bạc cho học viện, khiến cho ông ta rất có ảnh hưởng ở đó. 017 Nếu cô bé đến trường thì chuyện đó sẽ sớm đến tai Grave thôi. 018 Ngoài ra, tôi cũng thấy lo về việc ông ta vẫn chưa tiếp cận bọn tôi gì cả kể từ ngày hôm qua. 019 Dù thế nào thì ông ta chắc hẳn cũng sẽ không tiếp tục để mặc bọn tôi yên thế này nữa đâu. 020 Tôi nhận ra rằng nếu muốn, ông ta có thể buộc tội tôi đã bắt cóc Lise. 021 Lise vẫn chính thức là con gái của ông ta, và bọn tôi vẫn còn đăng kí theo học ở học viện. 022 [Chris] 023 "... *2AHàa*2A" 024 Tuy nhiên... Tạm thời thì tôi cần phải suy nghĩ về tương lai trước mắt đã. 025 Tôi thấy lo về việc Grave sẽ làm, nhưng quan trọng hơn là tôi cần phải đặt ra những việc cần làm hiện giờ. 026 Trước khi Grave quyết định ra tay, thì tự tôi chẳng thể làm được gì. 027 Cũng chẳng phải tôi có thể tính được hết tất cả các cách đối phó ngay được. 028 ---Tôi đang nhìn vào gương mặt say ngủ của Lise trong khi những ý nghĩ đó lướt qua trong đầu. 029 [Lise] 030 "... Ưnn..." 031 [Chris] 032 "A, chào buổi sáng." 033 [Lise] 034 "Ư... Ưmm, em..." 035 Sau khi chớp chớp mắt một vài lần, Lise ngồi dậy. 036 Ban đầu cô bé có vẻ bối rối, nhưng rồi cũng nhanh chóng đáp lại lời chào của tôi sau khi nhớ ra tình cảnh của mình. 037 [Lise] 038 "C-Chào buổi sáng." 039 [Chris] 040 "Chào buổi sáng." 041 [Lise] 042 "Đúng là em... ở đây qua đêm à," 043 Lise lí nhí nói với giọng hồ nghi, như thể cô bé đang sống trong mơ vậy. 044 Dù vậy, tôi không thể quên đi được những chuyện xảy ra ngày hôm qua, và tôi cũng không muốn vờ như chúng chưa từng xảy ra. 045 Tôi cứ cười thế với Lise, hoàn toàn sẵn sàng chịu trách nhiệm cho hành động của mình. 046 [Chris] 047 "Đúng vậy. Mà trông em có vẻ ngủ ngon đấy nhỉ." 048 [Lise] 049 "... Vâng. Nhưng giờ chúng ta nên làm gì đây ạ?" 050 [Chris] 051 "Từ giờ chúng ta sẽ sống cùng với nhau ở đây. Chúng ta cần phải thu xếp vài thứ cho em trước đã." 052 Đó chắc chắn không phải điều cô bé muốn nghe. 053 Nhưng dù biết thế, tôi cũng chỉ có thể trả lời như vậy. 054 Buổi diễn tốt nghiệp. Gia đình của Lise. Chúng tôi không thể cứ gạt những chuyện đó qua một bên được. 055 Nói vậy chứ buổi diễn tốt nghiệp hẳn có thể cho qua được rồi, vì tôi cũng chẳng quan tâm đến việc không được tốt nghiệp cho lắm. 056 Nhưng tại thời điểm này, tôi vẫn chưa thể nào nói chắc rằng đó sẽ là lựa chọn tốt nhất cho bọn tôi. 057 Những cảm xúc đã khiến ban đầu tôi chọn Lise làm bạn diễn vẫn còn đó. 058 Thế nên hiện giờ... đối phó với Grave là vấn đề chính của chúng tôi. 059 Nhưng tùy thuộc vào hành động của Grave, có rất nhiều tương lai có thể xảy ra chờ sẵn chúng tôi. 060 Có lẽ tôi đã bị đuổi học rồi. 061 Nhưng cũng có khả năng là tôi vẫn chưa bị đuổi. 062 Với Lise cũng vậy. 063 Việc ông ta chẳng còn quan tâm đến đứa con gái nuôi mồ côi bỏ nhà đi và hoàn toàn mặc kệ chúng tôi cũng có vẻ không hợp lý lắm. 064 Những người trong nhà cô bé sẽ để ý thấy Lise không về nhà suốt cả ngày, 065 thế nhưng đến giờ vẫn chưa có ai tiếp cận chúng tôi. 066 ---Rốt cuộc thì tất cả những gì tôi có thể làm là ngồi đoán già đoán non. 067 Nên tôi hướng sự chú ý của mình đến những vấn đề thực tiễn hơn; 068 Đó là những thứ thiết yếu nhất cho cuộc sống. 069 [Lise] 070 "Thu xếp vài thứ cho em...? Anh không cần phải làm nhiều đến thế đâu..." 071 [Chris] 072 "Cứ để anh làm đi, cũng chẳng có gì đâu (Xin em đấy, anh không bận tâm đâu mà). Chúng ta vẫn chưa biết được em sẽ ở đây bao lâu, nhưng dù chỉ là vài ngày thì vẫn có nhiều chuyện cần phải được giải quyết đấy." 073 [Lise] 074 "Nhưng, ừmm... Chris... em có thể làm gì để đáp lại đây?" 075 Lise ngập ngừng, chắc hẳn là do lại muốn gọi tôi là 'senpai'. 076 Tôi không cho cô bé ở lại đây vì muốn được đền đáp. 077 [Chris] 078 "Đừng hiểu lầm, Lise. Anh không đòi hỏi gì ở em cả. Anh chỉ muốn làm được gì đó cho em thôi." 079 [Lise] 080 "... Chris..." 081 Dù có thế nào thì tôi cũng không thể chấp nhận giao cô bé cho Grave. 082 Đúng là Grave vẫn là cha cô bé - dù chỉ là trên tờ đăng kí hộ khẩu - nhưng cái ông ta gọi là 'dạy bảo' thì chẳng là gì khác ngoài ngược đãi cả. 083 Tôi vẫn chưa biết được hành động của mình là đúng hay sai, 084 nhưng khi nhìn vào nụ cười của Lise, tôi không thể nghĩ rằng mình đã làm sai điều gì. 085 Đúng là tôi có hơi nghi ngại về tình huống này. 086 Nhưng dù vậy để cho cô bé sống ở đây một thời gian là tất cả những gì tôi có thể làm. 087 Và để duy trì một cuộc sống như vậy, cần phải có thêm nhiều thứ khác nữa. 088 Chúng tôi phải tới khu vực mua sắm dọc theo Đường Chính để mua những thứ đồ dùng cần thiết. 089 Thời tiết hôm nay không quá xấu nên chúng tôi không mang theo dù. 090 Tôi cũng hơi lo lắng cho Lise về chuyện đó, nhưng cô bé đã kịch liệt nói rằng mình không cần che dù. 091 Dù ban đầu cô bé có hơi e dè, nét mặt Lise đã dần nới lỏng ra khi chúng tôi thu mua hết món đồ này đến món đồ khác. 092 [Chris] 093 "Anh nghĩ chúng ta đã có tất cả những gì cần thiết trước mắt rồi. Em có thấy thiếu gì nữa không?" 094 [Lise] 095 "Không, thế này là được rồi. Em đã nhờ vả anh quá nhiều với từng này rồi." 096 Đúng như Lise nói, chúng tôi đã có được những thứ đồ dùng thiết yếu. 097 Chúng tôi có thể mua những thứ còn lại khi thấy cần. 098 Vẫn còn một vấn đề nữa - quần áo của Lise. 099 Lise đang ở đây để lánh mặt khỏi trường. 100 Tôi nghĩ đến việc cho Lise mặc đồ của mình, nhưng chúng hơi to so với thân hình mảnh mai của cô bé. 101 Và kể cả nếu chúng tôi có giặt giũ hàng ngày đi nữa thì một bộ quần áo cũng vẫn sẽ không đủ cho cô bé. 102 [Lise] 103 "... Chris?" 104 [Chris] 105 "... À, anh chỉ nghĩ một chút xem em có thể mặc gì thôi." 106 [Lise] 107 "A-anh... nói phải." 108 Dù chưa từng tiêu xài hoang phí nhưng tôi tiền tiết kiệm của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì. 109 Tôi đã muốn giữ cho mọi thứ chỉ dừng ở mức nhu cầu tối thiểu, nhưng... 110 [Lise] 111 "Vậy, ưm... nếu anh đồng ý thì..." 112 [Chris] 113 "Hở?" 114 [Lise] 115 "... Thì áo len và những thứ trang phục khác... nếu anh cho em mượn đồ của anh thì chúng ta sẽ không phải tốn tiền mua nữa..." 116 [Chris] 117 "Nếu em muốn thế thì anh cũng không bận tâm lắm..." 118 [Lise] 119 "Nếu vậy thì hãy làm thế đi." 120 Vậy là còn lại là đồ lót và mấy món đồ kiểu đó. 121 Tôi không thể đi cùng cô bé đến mua những thứ đó được. 122 Vì không biết sẽ hết bao nhiêu tiền nên tôi đưa ví của mình cho Lise và để cô bé quyết định. 123 [Lise] 124 "V-Vâng... Em sẽ quay lại ngay." 125 Lise ngượng ngùng bước vào một cửa hàng quần áo. 126 Tôi đứng chờ ở bên ngoài, cố gắng hết sức để không nhìn vào bên trong. 127 Chúng tôi sẽ làm gì đây... 128 Đương nhiên là Lise sẽ thấy lo lắng về mọi chuyện. 129 Dù sao thì tôi cũng phải cố gắng hết sức mới giữ được suy nghĩ (niềm hi vọng) này. 130 'Nhưng nếu chỉ nốt một khoảnh khắc này thôi.' 131 Và nếu ngày mai tới - 'Nếu chỉ nốt ngày hôm nay thôi.' 132 ---Đó hẳn là điều chúng tôi sẽ nghĩ hết ngày này qua ngày khác (ngày qua ngày). 133 Nhưng đó là tất cả những gì hiện giờ chúng tôi có thể làm. 134 [Lise] 135 "Xin lỗi đã để anh phải chờ!" 136 Lise chạy về phía tôi, tay cầm theo một cái túi nhỏ. 137 Bị cuốn vào trong một ảo tưởng nhất thời về việc đã trở về với cuộc sống bình thường, cô bé có một nét mặt cực kì vui vẻ. 138 Mang tâm trạng phấn chấn lên nhờ nụ cười của cô bé, tôi cùng Lise rảo bước trong làn mưa để quay về nhà trọ. 139 ---Cứ diễn cùng nhau hết lần này đến lần khác. 140 Những khoảng thời gian có vẻ hạnh phúc. 141 Không biết chúng tôi đã đạt được điều mình vẫn hằng mong muốn chưa. 142 Phorni vẫn chưa lộ diện kể từ ngày hôm qua. 143 Cô ấy đang tỏ ra tế nhị với chúng tôi, nhưng tôi đang bắt đầu thấy nhớ sự hiện hữu của cô ấy. 144 Tình cảm tôi dành cho Phorni rõ ràng là khác biệt với những gì tôi dành cho Lise, và từng dành cho Arietta. 145 Nhưng điều đó lại càng khiến cho những tình cảm tôi dành cho cô ấy khó mà lý giải được hơn nữa. 146 Nó khác với những gì tôi cảm thấy với gia đình mình hay một người bạn thân. 147 Kiểu như là bạn cùng phòng vậy, nhưng thực khó có thể dùng những khái niệm hạn hẹp để nói về tình cảm đó được. (Khá là giống với bạn cùng phòng, nhưng đó không phải là điều có thể giải thích bằng những in khái niệm hạn hẹp.) 148 Phorni là Phorni. 149 Dù nghe rất ngớ ngẩn nhưng chỉ có thể diễn tả về cô ấy như thế. 150 [Lise] 151 "Anh đang nhìn gì thế?" 152 [Chris] 153 "Hở? ... À, chỉ nhìn ra bên ngoài thôi." 154 [Lise] 155 "Vậy là anh đang ngắm mưa à?" 156 [Chris] 157 "... Có lẽ vậy." 158 Tôi không thể kể với Lise về Phorni. 159 Nếu Phorni biến mất vào thinh không ngay bây giờ thì sẽ chằng có bằng chứng nào về việc cô ấy đã từng ở đây - như thể từ đầu tới cuối cô ấy chỉ đơn thuần là một ảo giác. 160 Những dấu vết duy nhất minh chứng cho sự tồn tại của cô ấy sẽ nằm trong những kí ức thất thường của tôi. 161 Nên nếu tôi quên mất cô ấy thì liệu Phorni có biến mất không? 162 ... Không, nói thế là không đúng. 163 Dù không có cách nào để chứng minh dược nữa, sự thực là cô ấy đã từng ở đây vẫn còn đó. 164 [Lise] 165 "Anh đang nhìn mưa ở đâu thế?" 166 Cảm thấy tò mò, Lise bước đến bên cạnh tôi, và cũng nhìn lên trời. 167 Một bầu trời u ám, đầy mây. 168 Trông nó bắt đầu giống như một điềm gở vậy. Tôi dời mắt khỏi đó. 169 [Chris] 170 "Ai biết được? Anh cũng không biết nữa." 171 [Lise] 172 "... *2AHa ha*2A Anh lạ quá." 173 [Chris] 174 "Anh biết mà." 175 Chúng tôi cười vang với nhau và cùng với đó, ngày lại tàn. 176 [Lise] 177 "Em sẽ thay đồ đây..." 178 [Chris] 179 "Ư... Ừ. Anh sẽ nhìn ra chỗ khác, nên khi nào thay đồ xong thì bảo anh nhé." 180 [Lise] 181 "... Vâng." 182 Để cho chắc, tôi nhắm cả mắt lại trong khi chờ cô bé ra hiệu. 183 Chúng tôi cũng không có đủ khả năng để mua đồ ngủ, thế nên cô bé cũng lại phải mặc đồ ngủ của tôi. 184 Mặc dù không có vấn đề gì với việc đó khi cô bé nằm đắp chăn che kín người trên giường... 185 Nhưng tôi đến là chấn thương tâm lý (tổn thọ) mất nếu cổ áo quanh vùng ngực quá rộng. 186 [Lise] 187 "A... Em xong rồi đây. Anh có thể nhìn được rồi đấy." 188 [Chris] 189 "Em đi ngủ ngay bây giờ à?" 190 Khi tôi quay lại thì thấy Lise đã nằm lên giường rồi. 191 [Lise] 192 "Vâng. Nhưng... Anh lại ngủ trên sàn nhà nữa à, Chris?" 193 [Chris] 194 "Kế hoạch là thế (Anh định thế)." 195 [Lise] 196 "Sao chúng ta không ngủ cùng nhỉ?" 197 [Chris] 198 "... Không, thế không tốt đâu..." 199 [Lise] 200 "Tại sao?" 201 [Chris] 202 "Thì... Đơn giản là vì không tốt thôi!" 203 [Lise] 204 "Anh không nghĩ rằng chiếc giường này hơi rộng cho một người nằm sao?" 205 [Chris] 206 "Đấy là vì em nhỏ con đấy thôi. Sẽ chật lắm nếu có thêm anh nữa." 207 [Lise] 208 "Nhưng... không phải như thế sẽ ấm hơn sao?" 209 [Chris] 210 "... Lise. Anh... sẽ ngủ trên sàn, được chứ?" 211 [Lise] 212 "Chris... Em có thể nhờ anh một chuyện không?" 213 [Chris] 214 "... Chuyện gì cơ?" 215 [Lise] 216 "Em... vẫn thấy hơi sợ. Em không quen ở một mình." 217 [Chris] 218 "Chẳng phải anh ở ngay đây sao?... Sao em lại nghĩ rằng mình đang ở một mình?" 219 [Lise] 220 "Bởi vì... anh có vẻ xa cách quá." 221 [Chris] 222 "... Hở?" 223 [Lise] 224 "Ban nãy anh vừa nghĩ về chuyện gì khác đúng không?" 225 [Chris] 226 "..." 227 [Lise] 228 "Em muốn cảm thấy anh ở ngay gần mình... Anh sẽ ngủ cùng em chứ?" 229 [Chris] 230 "..." 231 Tôi đã nghĩ về chuyện khác. 232 Đúng như Lise nói. 233 Nhưng với tôi Lise vẫn đứng trên mọi thứ khác. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi. 234 [Chris] 235 "... Nhưng..." 236 Nhưng nếu đây là điều Lise thực sự muốn... 237 [Lise] 238 "Đến đây nào." 239 Lise vươn tay ra và kéo tôi lại gần. 240 Đúng như lời tôi nói, chiếc giường quá nhỏ cho cả hai bọn tôi. 241 Tôi phải xích lại gần cô bé để khỏi rơi xuống đất. 242 [Lise] 243 "Hơi chật nhỉ." 244 [Chris] 245 "Anh đã nói rồi mà." 246 [Lise] 247 "Nhưng..." 248 Lise nắm lấy bàn tay tôi dưới tấm chăn. 249 [Lise] 250 "Nhưng giờ chúng ta có thể được ở thật gần nhau." 251 [Chris] 252 "... Ừ." 253 Chúng tôi có thể được ở gần bên nhau. 254 Chỉ điều đó thôi cũng đủ để khiến tôi thấy trái tim mình dịu xuống đáng kể. 255 Ít nhất thì tôi cũng có thể quên đi những nỗi lo lắng cho tới sáng mai. 256 Và thế là một ngày nữa lại qua đi, góp thêm phần vào việc hình thành tương lai của chúng tôi. 257 Đến khi chúng tôi nhận ra điều đó thì nó đã trở thành chuyện quá khứ rồi. 258 Khoảnh khắc chắc chắn (bất biến) này chỉ có thể tồn tại ngay lúc này thôi. 259 Nên tôi muốn trân trọng (nâng niu) nó bằng tất cả tấm lòng mình. 260 Nằm giữa cảm giác dễ chịu khi thân nhiệt Lise được truyền sang qua bàn tay ấm áp của cô bé, chẳng mấy chốc tôi chìm vào trong giấc ngủ. 261 dl09